Sự kết hợp đôi nam nữ của Nhật Bản đã phá tan khát vọng giành tất cả các huy chương vàng của Trung Quốc trong sự kiện bóng bàn Olympic lần thứ tư kể từ Thế vận hội Bắc Kinh 2008

“Kế hoạch đào tạo cầu thủ cho nước ngoài” của Trung Quốc khiến họ tuột mất HCV Olympic?

Tại Thế vận hội Tokyo 2021. (Thế vận hội mùa hè 2020) lần đầu tiên trong trận tranh huy chương vàng đôi nam nữ bóng bàn, Ito Mima và Mizutani Jun đến từ Nhật Bản đã đánh bại Liu Shiwen và Xu Xin từ Trung Quốc với tỷ số 4:3 và giành huy chương vàng bóng bàn đầu tiên cho Nhật Bản kể từ khi nó được đưa vào Thế vận hội Olympic năm 1988.

Nội dung đôi nam nữ phối hợp của Nhật Bản đã phá tan khát vọng giành tất cả các huy chương vàng ở môn bóng bàn Olympic của Trung Quốc lần thứ tư kể từ Thế vận hội Bắc Kinh 2008.Tuy nhiên, ngay khi cư dân mạng Trung Quốc than thở về sự thất bại của đôi nam nữ, một luồng thảo luận khác đã xuất hiện trên Internet:“Kế hoạch đào tạo cầu thủ cho nước ngoài”(rival-fostering project)kéo dài 12 năm dường như cuối cùng đã nuôi dưỡng được một trình độ phi thường của các đối thủ nước ngoài cho Trung Quốc.

Trung Quốc: Đất nước của bóng bàn 

Bóng bàn được biết đến là môn bóng quốc gia của Trung Quốc.Vào giữa thế kỷ 20 khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa mới thành lập, môn bóng bàn đã giúp Tân Trung Hoa giành chức vô địch thế giới đầu tiên trong các sự kiện thể thao và cũng là người mở màn cho sự kiện thể thao quốc tế đầu tiên do Trung Quốc đăng cai.  Bóng bàn không chỉ gắn liền với niềm tự hào dân tộc của Trung Quốc,trong những năm 1970, Trung Quốc cũng mở cửa quan hệ Trung-Mỹ thông qua “ngoại giao bóng bàn”.Nó thậm chí còn tăng cường giao lưu giữa Trung Quốc và thế giới.

Khi Trung Quốc đã trở thành một quốc gia mạnh về bóng bàn, các cuộc thi bóng bàn quốc tế cũng bị Trung Quốc thống trị.Trong số 32 huy chương vàng trong lịch sử Olympic bóng bàn, chỉ có 4 huy chương là Trung Quốc không giành được.Trong Thế vận hội Olympic Bắc Kinh(The 29th Modern Summer Olympic Games), thậm chí các tay vợt Trung Quốc đã giành tất cả huy chương vàng, bạc và đồng ở nội dung đơn nam và nữ.Hình ảnh ba lá cờ năm sao được phất lên tại lễ trao giải.

Một số phương tiện truyền thông đưa tin, ngôi sao bóng bàn đơn nữ của Hà Lan Bettine Vriesekoop, người từng tập huấn tại Trung Quốc 3 năm, từng nói: “Nếu châu Âu không thể cạnh tranh với đội tuyển Trung Quốc trong một thời gian dài, bóng bàn có thể biến mất khỏi Thế vận hội.Bởi vì Ủy ban Olympic Quốc tế (IOC) yêu cầu bóng bàn phải được phát triển một cách cân bằng ở các quốc gia khác nhau ”.

Để làm cho bóng bàn thịnh vượng ở các nước khác, Cai Zhenhua, người vừa đảm nhận chức chủ tịch Hiệp hội bóng bàn Trung Quốc (CTTA) vào năm 2009, đã đề xuất “kế hoạch đào tạo cầu thủ cho nước ngoài” để giúp nuôi dưỡng các tay vợt nước ngoài, cho phép nhiều huấn luyện viên Trung Quốc và cầu thủ ra nước ngoài giao lưu, hoặc cho cầu thủ nước ngoài sang Trung Quốc tập huấn.Với sự trỗi dậy của một thế hệ vận động viên bóng bàn quốc tế mới trong những năm gần đây, nhiều báo cáo đã chỉ ra rằng Trung Quốc cuối cùng đã cảm nhận được tác động và thách thức do việc “nuôi sói” tại Thế vận hội Tokyo.

Sự cạnh tranh khốc liệt trong thế giới bóng bàn Trung Quốc cũng đã tạo nên một sức mạnh của các tay vợt

Bóng bàn Trung Quốc cạnh tranh quá độ

Mima Ito, người đã giành huy chương vàng trong Thế vận hội Tokyo này, Tomokazu, ngôi sao đang lên của bóng bàn Nhật Bản, và huy chương đồng đơn nam người Đức Dimitrij Ovtcharov, và cũng lần đầu tiên vô địch bóng bàn năm nay. Cả Lin Yun-ju và Cheng I-ching , huy chương đồng nội dung đôi nam nữ của Đài Loan, đã tham gia giải đấu hoặc được đào tạo tại Trung Quốc.

Ngoài việc mời các cầu thủ sang Trung Quốc tập huấn, sự cạnh tranh gay gắt trong ngành bóng bàn Trung Quốc cũng khiến nước này liên tục phải xuất khẩu nhân tài ra thế giới bên ngoài.Trong Olympic Tokyo lần này có sự góp mặt của nhiều vận động viên Trung Quốc, trong đó có vận động viên đơn nữ của Hàn Quốc là Jeon Ji-hee sinh ra ở Trung Quốc và mãi đến 2011 mới nhập quốc tịch Hàn Quốc.Một phóng viên Trung Quốc đã phỏng vấn Jeon Ji-hee, cô ấy nói: “Những cầu thủ trẻ như tôi đều rất giỏi, và những đàn anh thậm chí còn mạnh hơn.

Jeon Ji-hee nói thêm: “Rất nhiều người đã ra nước ngoài thi đấu vào thời điểm đó, bởi vì tất cả mọi người đều đã luyện tập từ khi họ còn nhỏ, và trải qua quá trình luyện tập cực kỳ khắc nghiệt và cạnh tranh vô cùng khắc nghiệt. Mọi người đều quá mong muốn có một sân khấu và đấu trường, và tất cả đều hy vọng sẽ tiếp tục chơi. “

Ni Xialian, một tay vợt Luxembourg đã tham dự Thế vận hội lần thứ năm, đến từ Thượng Hải, ở tuổi 58, cô là tay vợt lớn tuổi nhất trong cuộc thi bóng bàn này. Cô cũng đại diện cho Đức (Deutschland) và Bồ Đào Nha cùng với hai người còn lại .Các vận động viên Trung Quốc đã cùng nhau giành huy chương vàng, bạc và đồng tại Đại hội thể thao châu Âu (European Games) 2019, và giành vé tham dự Thế vận hội.

Các vận động viên bóng bàn Trung Quốc là bức tường thành mà ai cũng muốn vượt qua đối với các tay vợt đến từ các quốc gia khác

“Những con sói” không đủ đe dọa

Tuy nhiên, ngay cả khi các tay vợt Trung Quốc chuyển sang khoác áo các nước khác và “kế hóchjđào tạo cầu thủ cho nước ngoài ” tạo cơ hội tập huấn cho các tay vợt nước ngoài, thì họ cũng chỉ có thể cắt được một lỗ hổng nhỏ trong bức tường sắt của ngành bóng bàn Trung Quốc.Tại Thế vận hội Tokyo, đội Nhật Bản đã giành huy chương bạc nội dung đôi nam nữ và đội Đức cũng giành huy chương bạc nội dung đồng đội nam.

Ngoài ra, trong một môi trường mà chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc đang trỗi dậy với sự ủng hộ chính thức, người dân Trung Quốc dường như không muốn “con sói được họ nuôi” có cơ hội cắn mình. Sau khi Mima Ito và Hayabusa Mizutani giành được huy chương vàng, trên mạng xã hội của họ các cư dân mạng Trung Quốc, những người không hài lòng với kết quả của trận đấu gửi đến “chiến dịch”.

Tình cảm dân tộc này được bộc lộ khi Mima Ito sau đó để thua ngôi sao người Trung Quốc Sun Yingsha trong trận tranh huy chương vàng đơn nữ môn bóng bàn.  Tin tức nhanh chóng trở thành tiêu đề trong tìm kiếm nóng trên Weibo, và truyền thông nhà nước Trung Quốc bình luận:”Chỉ vui khi hoàn toàn bị áp đảo bởi một ‘tay vợt hoang tưởng’ như Mima Ito, người đang một lòng hướng tới mục tiêu đánh bại đội bóng bàn Trung Quốc.”

Sự “trả thù” thành công của Sun Yingsha cũng nhấn mạnh rằng người dân Trung Quốc thực sự có kỳ vọng vào chương trình “nuôi dạy sói”.Bình luận cũng cho rằng trọng tâm của kế hoạch nuôi sói là giúp các đối thủ thăng cấp và cải thiện khả năng cạnh tranh của họ, để các tay vợt bóng bàn Trung Quốc có thể vững vàng trong cảm giác khủng hoảng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *